Khi mà bố không còn (những lời nhắn nhủ hay nhất của bố cho con trai) - Câu lạc bộ Đọc sách cùng con
Home / Thơ - truyện / Khi mà bố không còn (những lời nhắn nhủ hay nhất của bố cho con trai)

Khi mà bố không còn (những lời nhắn nhủ hay nhất của bố cho con trai)

Một câu chuyện rất cảm động của Raphael Zohlera.

Cái chết luôn luôn bất ngờ. Thậm chí những người bệnh vô phương cứu chữa cũng hy vọng rằng họ không chết hôm nay. Có thể sau một tuần. Nhưng chính xác không phải bây giờ, không phải hôm nay.

Cái chết của cha tôi đã còn hơn cả bất ngờ. Ông ra đi ở tuổi 27 như một vài nhạc sĩ nổi tiếng từ “câu lạc bộ 27”. Ông còn trẻ, rất trẻ. Bố của tôi không là nhạc sĩ cũng không phải là người nổi tiếng. Ung thư không lựa chọn nạn nhân của mình. Ông ra đi khi tôi mới 8 tuổi – tôi đã đủ lớn để nhớ về ông suốt cả cuộc đời. Nếu ông chết sớm hơn ở tôi sẽ không có những ký ức về bố và tôi sẽ không cảm thấy đau đớn nhưng như vậy tôi đã không có bố. Nhưng tôi vẫn nhớ về ông bởi vì tôi đã có bố.

Nếu còn sống, ông đã có thể chọc vui tôi bằng những truyện cười. Đã có thể hôn tôi vào trán trước khi tôi thiếp đi. Bắt tôi ủng hộ đội bóng mà ông cũng ủng hộ và đã giải thích một số việc tốt hơn cả mẹ.

Ông không bao giờ nói với tôi rằng ông sắp chết. Thậm chí cả khi ông nằm trên giường bệnh với những cái ống khắp người ông cũng không nói một câu nào về chuyện đó. Bố tôi vẫn xây dựng kế hoạch cho năm sau, mặc dù ông đã biết rằng ông sẽ không ở bên cạnh tôi trong tháng tới. Trong năm tới chúng tôi sẽ đi câu cá, đi du lịch, ghé thăm những nơi mà chưa bao giờ chúng tôi đến. Năm tới sẽ rất tuyệt vời. Chúng tôi đã mơ ước như vậy đó.

Tôi nghĩ, ông tin rằng mối quan hệ như thế sẽ kéo sự may mắn đến cho tôi. Xây dựng kế hoạch ở tương lai là một cách để giữ hy vọng. Ông làm cho  tôi cười đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời ông. Ông biết rằng, nhất  định rồi sẽ đến ngày ông ra đi mãi mãi nhưng ông không nói gì về điều đó – ông không muốn nhìn những giọt nước mắt của tôi.

Một lần mẹ tôi bất ngờ đón tôi từ trường và chúng tôi đi đến bệnh viện. Bác sĩ thông báo một tin buồn với tất cả sự tế nhị mà ông có thể có được. Mẹ đã khóc bởi vì tất cả chỉ còn lại một hy vọng nhỏ nhoi. Tôi đã bị sốc. Thế có nghĩa là gì vậy? Chẳng lẽ đấy không phải là một bệnh mà các bác sĩ có thể chữa khỏi? Tôi cảm thấy mình bị phản bội. Tôi gào lên tức giận cho đến khi hiểu rằng bố đã không còn ở bên cạnh. Rồi tôi khóc.

Một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Một nữ y tá bước đến bên tôi với một cái hộp dưới nách. Trong hộp đầy những phong bì dán kín với những dấu hiệu nào đó thay cho địa chỉ. Sau đó nữ ý tá trao cho tôi một phong bì từ chiếc hộp.

“Bố của cháu đề nghị cô trao cho cháu chiếc hộp này. Ông đã mất một tuần để viết chúng và ông muốn cháu đọc ngay bây giờ lá thư đầu tiên. Hãy mạnh mẽ lên nhé”.

Trên phong bì đã viết “Khi bố không còn”. Tôi mở nó ra.

Con trai,

Nếu con đọc cái này có nghĩa là bố đã chết. Bố rất tiếc. Bố biết rằng bố sẽ chết. Bố không muốn nói cho con cái gì sẽ diễn ra, bố không muốn để con khóc. Bố quyết định như vậy. Bố nghĩ rằng người chuẩn bị chết có quyền hành động ích kỷ một chút.Bố còn cần dạy con rất nhiều. Cuối cùng thì con chưa biết gì cả. Do vậy bố viết cho con những bức thư này. Đừng mở chúng trước thời điểm cần thiết, được không? Đây sẽ là thỏa thuận của chúng ta nhé.Bố yêu con. Hãy chăm sóc mẹ. Bây giờ con là đàn ông trong nhà.

Yêu con, bố

P.S. Bố không viết thư cho mẹ. Mẹ cũng đã nhận được chiếc xe của bố.

Bức thư nguệch ngoặc của ông mà tôi khó khăn mới có thể hiểu được đã làm tôi an lòng, buộc tôi mỉm cười. Bố của tôi đã nghĩ ra thứ thú vị như vậy.

Cái hộp này trở thành vật quý giá nhất trên đời đối với tôi. Tôi nói với mẹ để bà không mở nó. Những bức thư này là của tôi, không một ai khác nữa có thể đọc được chúng. Tôi học thuộc lòng tên của tất cả các phong bì mà tôi sẽ còn phải mở sau này. Nhưng phải đợi thời gian để những thời điểm đó đến. Và tôi quên đi những bức thư.

7 năm trôi qua. Chúng tôi chuyển đến nơi ở mới. Tôi không nhớ mảy may về cái hộp đựng các bức thư. Đơn giản là nó biến đâu mất và tôi cũng không cố tìm nó. Cho đến khi một chuyện xảy ra.

Mẹ cứ ở vậy mà không lấy chồng một lần nữa. Tôi không biết tại sao nhưng tôi muốn tin rằng bố tôi là tất cả tình yêu, tất cả cuộc sống của bà. Lúc đó bà đã có một người đàn ông mà theo tôi không xứng một chút nào với bà. Tôi đã nghĩ rằng bà tự hạ thấp mình khi gặp gỡ với ông ta. Ông ta không tôn trọng bà. Bà xứng đáng một ai đó tốt hơn nhiều so với người đàn ông mà bà đã làm quen trong quán bar.

Tôi đến giờ vẫn nhớ cái tát nổ đom đóm mắt của bà sau khi tôi nói từ “bar”. Tôi nhận là tôi xứng đáng nhận nó. Ngay khi da của tôi vẫn còn rát lên vì cái tát, tôi nhớ đến cái hộp với những bức thư mà chính xác có một bức thư với tên gọi «Khi con với mẹ xảy ra vụ cãi nhau long trời nhất».

Tôi tìm kiếm trong phòng ngủ của mình và tìm thấy cái hộp trong vali nằm trên tầng trên cùng của tủ quần áo. Tôi xem xét các phong bì và hiểu rằng tôi đã quên mở phong bì với dòng chữ “Khi con có được nụ hôn đầu tiên“. Tôi tự căm ghét mình vì việc này và quyết định mở nó sau. Cuối cùng tôi cũng tìm thấy cái mình cần tìm.

Bây giờ hãy xin lỗi mẹ.Bố không biết tại sao con lại cãi nhau với mẹ và bố cũng không biết ai đúng. Nhưng bố biết mẹ của con. Đơn giản là hãy xin lỗi và đấy sẽ là điều tốt hơn tất cả.Bà là mẹ của con, bà yêu con hơn tất cả mọi thứ ở trên thế giới này. Liệu con có biết rằng mẹ đã chọn sinh ra con bằng cách bình thường bởi vì người ta đã nói với bà rằng như vậy sẽ tốt hơn cho con? Con đã khi nào nhìn thấy phụ nữ đẻ chưa? Hay con cần chứng cứ tình yêu nhiều hơn nữa?Hãy xin lỗi. Mẹ sẽ tha thứ cho con.Yêu con, bố.

Bố của tôi không phải là nhà văn vĩ đại, ông chỉ là nhân viên ngân hàng bình thường. Nhưng những lời của ông đã có ảnh hưởng lớn đối với tôi. Đó là những lời mang theo sự thông thái lớn hơn tất cả mà 15 năm của cuộc đời tôi gom lại.

Tôi lao đến phòng của mẹ và mở cửa. Tôi đã khóc, khi bà quay lại để nhìn vào mắt tôi. Tôi nhớ tôi đến bên bà tay cầm bức thư mà bố tôi đã viết. Mẹ ôm lấy tôi và 2 chúng tôi đứng trong im lặng.

Chúng tôi giảng hòa với nhau và nói một chút về bố. Bằng cách nào đó tôi cảm thấy ông ngồi cạnh chúng tôi. Tôi, mẹ của tôi và những phần tử của bố tôi, những phần tử mà ông để lại cho chúng tôi trên những tờ giấy.

Trải qua không nhiều thời gian trước khi tôi đọc phong bì «Khi con mất trinh».

Chúc mừng con trai

Đừng lo lắng, với thời gian sẽ trở nên tốt hơn. Lần đầu tiên bao giờ cũng luôn lạ lẫm. Lần đầu của bố trải qua cùng với một người phụ nữ không đẹp, đã thế lại là gái điếm.Nỗi sợ nhất của bố là con sẽ hỏi mẹ rằng thế nào là “trinh” sau khi con đọc được từ này.

Yêu con, bố.

Bố của tôi theo tôi qua cả cuộc đời. Ông luôn ở với tôi thậm chí đã mất từ lâu. Những lời của ông đã làm những thứ mà không một ai có thể thực hiện được: chúng cấp cho tôi sức lực để vượt qua bao nhiêu khó khăn trong cuộc đời của mình. Ông luôn biết cách buộc tôi phải mỉm cười khi mà xung quanh đều màu xám, giúp tôi làm sạch trí óc ở những lúc giận dữ.

«Khi con cưới vợ» làm tôi rất hồi hộp. Nhưng không mạnh như bức thư «Khi con trở thành bố».

Bây giờ con đã hiểu rằng thế nào là tình yêu thực sự, con trai à. Con hiểu rằng con yêu cô ấy nhiều như thế nào, những tình yêu thực sự – đấy là khi con cảm thấy cái sinh linh nhỏ bé nằm bên cạnh con. Bố không biết, đó là cậu bé hay cô bé.

Nhưng …. hãy đón nhận niềm hạnh phúc viên mãn. Bây giờ thời gian trôi đi nhanh như tốc độ ánh sáng cho nên hãy luôn ở bên cạnh con của con. Đừng bỏ lỡ những thời điểm quan trọng, chúng sẽ không bao giờ quay trở lại. Hãy thay tã, tắm cho đứa bé, hãy làm gương cho bé. Bố nghĩ, con có tất cả để trở thành một người bố tuyệt vời như bố đã từng.

Bức thư đau đớn nhất mà tôi đã từng đọc đó là bức thư ngắn nhất mà bố viết cho tôi. Tôi tin chắc, vào thời điểm, khi bố viết những từ này, bố cũng đau đớn giống như tôi. Thời gian trôi đi nhưng cuối cùng tôi cũng buộc phải mở phong bì «Khi mẹ của con qua đời»

Mẹ bây giờ là của bố.

Bố tôi vẫn luôn hài hước! Nhưng đấy là bức thư duy nhất không tạo ra nụ cười trên khuôn mặt của tôi.

Tôi luôn luôn giữ lời hứa và không bao giờ đọc thư trước thời điểm. Trừ một bức «Nếu con hiểu ra con là Gay». Đấy là một trong những bức thư hài hước nhất.

Bố có thể nói cái gì nhỉ?

Rất may là bố đã chết.Trêu đùa bỏ sang bên, nhưng ở ngưỡng cửa của cái chết bố đã hiểu rằng chúng ta quan tâm đến quá nhiều những thứ mà chúng không có ý nghĩa lớn. Con nghĩ có thể thay đổi được điều gì không, con trai?

Đừng ngốc. Hãy hạnh phúc.

Tôi luôn chờ đợi những thời điểm tiếp theo, bức thư tiếp theo – còn một bài học mà bố dạy cho tôi. Thật ngạc nhiên, một người 27 tuổi có thể dạy cái gì cho một lão già 85 tuổi như tôi hiện nay.

Bây giờ, khi tôi nằm trên giường bệnh, với cái ống thông qua mũi và họng bởi bệnh ung thư đáng nguyền rủa, tôi đưa ngón tay lần giở tờ giấy đã ngả màu của bức thư duy nhất mà còn chưa được mở. Cái án «Khi thời điểm của con đến gần» khó lắm mới đọc được trên phong bì.

Tôi không muốn mở nó. Tôi sợ. Tôi không muốn tin rằng thời gian của tôi đã đến gần. Không ai tin rằng sẽ có lúc chết.

Tôi hít một hơi thật sâu và mở phong bì.

Chào con trai.

Bố hy vọng rằng con đã là một ông già.Con biết không, đây là bức thư bố viết đầu tiên và nó dễ hơn tất cả những bức thư khác. Đấy là bức thư đã giải phóng bố khỏi nỗi đau mất con. Bố nghĩ rằng trí óc sẽ xác định khi nào con rất gần đến cuối cùng. Sẽ dễ nói hơn về việc này.Những ngày cuối cùng ở đây bố đã nghĩ về cuộc sống của mình. Nó rất ngắn nhưng rất hạnh phúc. Bố đã là bố của con và là chồng của mẹ con. Vậy bố còn có thể đòi hỏi gì nữa? Điều này mang lại cho bố sự bình yên của tâm hồn. Bây giờ con hãy làm y như vậy.

Lời khuyên của bố với con: đừng sợ.

P.S. Bố rất nhớ con

Nguyễn Vũ Anh lược dịch

About admin2

Scroll To Top